MÙA XUÂN NƠI ẤY *
---------------------------------
Nơi này mùa Đông,
nơi ấy là mùa Xuân
Mùa quê hương đi trước mùa tha phương một bước
Xuân Tây-Nguyên,
làm sao ta quên được?
Một trời hoa rực rỡ, áo Xuân vàng...
Tây-Nguyên,
Mùa Xuân nào cũng đầy lửa đỏ
Đạn pháo ngút trời, nhưng hoa vẫn nở
Những người yêu nhau vẫn tưởng ở bên nhau
Áo trắng sân trường thương áo trận rừng sâu...
-0-
Có một vùng trời,
Bao lần ta bay qua bay lại,
Những chuyến bay "tuần tra biên giới"
Những địa danh kiêu dũng dưới chân ta
Dak-Pek, Dak-Séang, Đức-Cơ, Plei-Me...
Để hai mươi năm, sau ngày mất nước
Ta còn gọi tên nhau trong ký ức...
Những con dốc hụt hơi chân bước
Leo từ sáng đến chiều chưa tới ngọn, Chư-Pa!
Những cái tên nghe đầy đe dọa:
Thung Lũng Tử-Thần, Cơn Sốt Vàng Da
Ya-Drang, Chư-Prong, Sé-San, Tiêu-Atar
Từng đoàn quân tiến vào vùng đất chết
Cho quê hương những mùa Xuân bất diệt...
-0-
Nhớ thuở Bình-Tây
Ta đóng quân bên dòng Yaly cuồn cuộn chảy
Chợt thấy Chúa Xuân vươn vai một sớm mai
Cùng tiếng chim ca, tiếng đạn rít lưng trời...
Nhớ Xuân Plei-Me mấy độ yêu người
Một nửa mùa Xuân nằm trong lô cốt
Quên cả rừng mai, quên mây trời bay
Một nửa mùa Xuân chìm trong pháo địch,
Một nửa mùa Xuân mưu chuyện phá vòng vây...
Trong giao thông hào, ta như loài chuột bọ
giữ từng thước rào,
canh từng vuông đất nhỏ
cho ngọn cờ vàng, ngạo nghễ bay trong gió
cho em và con, bình an nơi thành phố...
-0-
Nhớ Xuân Tây-Nguyên...
Đoàn quân xa đi ngang qua thị xã
Áo trận hoa rừng phủ đầy đất đỏ
Ta ghé thăm Em và Bé mới ra đời
Em cười, giọt nước mắt trên môi lăn vội...
Ta chỉ biết nói lời xin lỗi
Đã để cho Em "một mình đi biển mồ côi"
Ta ôm con vào lòng, bé bỏng con tôi !
Ta chỉ bên Em, bên Con một giờ ngắn ngủi
Chiến trường sục sôi, chiến trường réo gọi
Đoàn quân xa lại vội vã lên đường
để lại Bé, để lại Em và thị xã sau lưng...
-0-
Tuổi trẻ:"Một Thời Để Yêu"
Tuổi trẻ:"Một Thời Để Chết"
Mùa Xuân ra đi biền biệt
Ngày xanh, tuổi trẻ của ta
Ta đã cho quê hương tất cả...
-0-
Nơi ấy,Tây-Nguyên mùa Xuân
Nơi này, Seattle mùa Đông
Người Biệt-Động nhớ Tây-Nguyên vô cùng
Còn Tây-Nguyên có nhớ gì ta không ?
Vương mộng Long
(Seattle 12/1995)
*Bài đăng trên Đa Hiệu số 73.